Minimalist Forum Reader
Tiếc nuối nhất là hồi Đại học lười học, tối ngày cày game và đánh bài, nợ hơn chục môn, lết mãi mới ra trường trễ 1 năm với tấm bằng Trung bình, lỡ bao nhiêu cơ hội.
Giờ 10 năm rồi mới tạm tạm :angry:
Reactions: damgiang and McBilly49
ko phải tiếc nuối nữa mà là đau đớn, điều hối hận nhất đời t là lỡ bập vào 1 con đào mỏ, hết xin tiền tiêu đến tiền học, thậm chí còn vay mẹ cho nó mượn
đến lúc nó mở mồm mượn oto thì t mới sáng mắt mà dứt cmnl, chứ vài ba đồng bạc thì chưa sáng mắt nổi
Reactions: long2121, darkapple520, hellsing5959 and 4 others
ko phải tiếc nuối nữa mà là đau đớn, điều hối hận nhất đời t là lỡ bập vào 1 con đào mỏ, hết xin tiền tiêu đến tiền học, thậm chí còn vay mẹ cho nó mượn
đến lúc nó mở mồm mượn oto thì t mới sáng mắt mà dứt cmnl, chứ vài ba đồng bạc thì chưa sáng mắt nổi
Vãi loằn simp lỏ trong truyền thuyết mọi người hay nói đây ư
Gì gái đào mỏ dễ nhìn ra mà ta
Xưa quen con nhỏ kia cũng gọi là ngon, mới nói chuyện có 2 tuần mà nó gạ đổi điện thoại cho nó
Từ ip12 lên ip15 pro max
Còn kêu mình trả góp đứng tên mình do nó ko chứng minh thu nhập được
Thôi cút anh nghèo chứ đâu có ngu :nosebleed:

via theNEXTvoz for iPhone
Reactions: kobecity1234, darkapple520, hellsing5959 and 4 others
Xin một slot, hnao rảnh sẽ kể
  • Cấp 2-3: Nghèo chơi vui vẻ với anh em, nhưng chưa trọn vẹn như mình muốn.
  • ĐH: Nhiều trải nghiệm, chơi cũng vui, thiếu yêu đương
  • Đi làm 23-25t: Đi làm mém bị tư bản "Mua người", may cảm nhận đc thoát ra
  • 25-27: Phát triển bản thân, cùng cực đáy xh nhưng đã nhận ra con đường.
  • 27-28: Đi tìm cơ hội, học hỏi - thất bại - tiếp tục
  • 28-30: Ổn định về mặt tính cách, nhận thức đúng về xã hội, có tình yêu
  • 30-nay: Bức phá về tài chính, có gia đình
Vậy là 18-28 k yêu đương gì luôn hả thím?
Reactions: Harukukenly
Vậy là 18-28 k yêu đương gì luôn hả thím?
Đúng rồi thím, lo thân chưa xong nên không kiếm đc người yêu
Reactions: KBGLTB
1 thời mất ăn mất ngủ vì cày bộ "The Khải Huyền" của bác :)
hà hà, đúng rồi tuổi trẻ có viết truyện nữa
Reactions: HLE Zeus and dongkenls
Mình cũng 30. Từ tay trắng ở trọ SG mà giờ nhà, xe có đủ. Tk nhàn rỗi tầm 1 tỏi. Nói chung cũng may mắn một cách kỳ lạ như thím gì vừa nói ở trên. Giờ lười type quá ko cũng kể ae nghe chơi
Reactions: hellsing5959
Từ năm 2 đại học đến năm 27 tuổi quá rực rỡ, gặp rất nhiều người, chơi đủ loại từ lành mạnh đến không lành mạnh, thử sức tự kinh doanh lẫn làm thuê, có thất bại có thành công, có lúc lên đỉnh có lúc xuống. Giờ sát tuổI 30 thì coi như hạ cánh, làm thuê nhẹ nhàng ổn định, loanh quanh gia đình
Reactions: hellsing5959 and Zeb@12
Giai đoạn tích trữ thì ko làm việc gì ra hồn. Các kèo kiếm tiền chóng vánh như coin thì đã cân nhắc làm xong lại ko làm. Cuối cùng giờ ko có tài sản gì. Nhưng được cái cũng ko phá phách gì. Tiêu xài tính toán.
Nói chung là tấm gương loser điển hình. Nếu ngồi với gái mà em kêu kể về tuổi trẻ oai hùng thì chắc lắc đầu cười trừ. :D :D
vàng mới năm ngoái 100 củ đây có thèm tích đâu?
Mình cũng 30. Từ tay trắng ở trọ SG mà giờ nhà, xe có đủ. Tk nhàn rỗi tầm 1 tỏi. Nói chung cũng may mắn một cách kỳ lạ như thím gì vừa nói ở trên. Giờ lười type quá ko cũng kể ae nghe chơi
Mình thấy ai cũng có cơ hội như bạn, chỉ là lúc đấy có năng lực với có chịu nắm bắt không thôi,
từ năm 24 tuổi đến giờ mình có rất nhiều cơ hội để làm giàu, có cái còn rất là rõ ràng nữa, nhưng mà vừa lười vừa ko đủ khả năng (cũng do lười mà ra). Ý thức được nhưng vẫn cứ lười, không hiểu đầu óc kiểu gì nữa
Reactions: Củ Chi Gym
Cấp 3: Thời gian này trôi qua với mình cũng nhẹ nhàng, mình kiểu học sinh bt, k quậy phá, k có học lực, nên thời cấp 3 trôi qua cũng bình lặng. Cú sốc lớn nhất cho gia đình là kỳ 1 năm lớp 10 mình học lực yếu, trước đó cấp 1 và cấp 2 mình đều giỏi, từng đi thi hs giỏi huyện, tỉnh, nên lúc biết mình học sinh yếu thì ba mẹ mình sốc lắm.

Trường thì cách nhà tầm 7km, đạp xe đi học hơi đau đít, nhưng đc cái vui, bạn bè rủ nhau đi, rủ nhau về cũng có nhiều kỉ niệm, mùa mưa thì canh lụt là nghỉ, hoặc có hôm đang học nghe nước lớn thì tranh thủ đạp xe về.

Thời gian này mình bắt đầu tập uống rượu, mê game. 3 năm cấp 3 mình chìm đắm trong fifa online 2 vs warcraft 3, xin tiền học thêm, học hè, nhưng toàn lấy tiền đó trốn đi chơi nét. Ba mẹ hồi đó biết mình mê game nên cũng ít cho tiền tiêu vặt. K có tiền, tính lại nhát nên cũng k có tán gái, k yêu đương gì. Mấy hồi cũng có viết thư tay để lại hộc bàn cho bạn nữ cùng bàn học khác buổi, đc cái mình chữ đẹp nên mấy bạn nữ cũng khen.

Lớp cấp 3 của mình thì lì nhất trường, hồi đó hay đá banh độ tiền vs lớp khác, đá thắng mà lớp bạn chậm trả tiền thì bị đánh, đá thua mà lớp bạn đòi tiền hoài thì cũng bị đánh, sau mấy lớp khác k dám đá độ vs lớp mình nữa.

Nói về kỉ niệm đáng nhớ nhất chắc là lần giả bệnh xuống phòng y tế nằm để tránh bị gọi trả bài, hôm đó phòng y tế cũng có bạn nữ bị sốt nằm run cầm cập, bạn nữ dễ thương lắm, mình khi đó cứ vừa giả vờ nằm, vừa hé mắt ngắm bạn. Đến h giải lao mấy thằng bạn mang nước xuống thăm, lúc này mới vỡ nhẽ ra là mình giả bệnh, sớm h nằm ngắm gái :big_smile:

Còn nói về nuối tiếc thì chắc là hồi đó mình k chịu bỏ sức học để học lực quá bết bát, mình tin nếu mình bỏ chút tâm trí cho việc học thôi thì chắc thành tích của mình cũng ổn lắm.

Hôm sau rảnh mình kể tiếp.
Reactions: Bên Kia Vĩ Tuyến
Nếu tuổi trẻ thì chắc là tính từ lúc ra trường nhỉ?
Ra trường năm 2011, làm cho 1 công ty thương mại nho nhỏ của trung quốc gần 9 năm, công việc bình thường, cuộc sống bình thường, lương thấp nhưng được cái vui, có lẽ do mới ra trường còn nhiệt huyết, ở công ty ai cũng vui vẻ, còn nhớ lấy xe máy cá nhân đi giao hàng khắp vũng tàu, long an, bình dương, đồng nai mà vẫn vui, có lẽ thời gian đó đi làm chả quan trọng gì tiền.
Bước ngoặt đổ ra sau thời điểm covid, FDI chuyển từ TQ sang VN, cơ hội nhiều hơn, việc làm nhiều hơn, nhảy nhiều công ty hơn, vẫn làm sale, thu nhập hàng năm đều tăng, tăng ở đây không phải do mình giỏi, mà là thị trường sôi động, nhiều khách hàng mới=>bán nhiều hơn.
Hiện tại công việc thì thấy khó khăn hơn, mình nghĩ là chiến tranh khắp nơi, giới có tiền họ không đầu tư sản xuất, mà cho vào kênh trú ẩn, hiện tại thì thấy đã chậm hơn rồi, chỉ khi nào các nước chốt deal với nhau thì lúc đó dòng tiền trên thế giới mới luân chuyển lại, mình đoán thế, nên năm nay vẫn chắc sẽ không có tín hiệu tích cực gì hết.
Cá nhân mình nhận thấy nắm bắt đúng thời điểm mới quyết định cuộc sống bạn giàu hay nghèo, giống như bạn nào mà làm mảng solar năm 2020 đó, khi nhà nước chốt fit 2 thì có mà đuổi khách cũng không hết, còn trước đó thì có sale cỡ nào cũng chả có đơn, hoặc khách kỳ kèo lên xuống từng đồng.
Điều thứ 2 nhận thấy tuổi đẹp nhất của con người là từ 25-30 tuổi, tại sao? vì tuổi này bạn cân bằng đủ 3 yếu tố: thời gian / sức khỏe / tiền bạc. Bạn làm cái gì cũng vui, cũng thú vị, mà lại được thoải mái, không bị gò bó nhiều, ăn cũng thấy ngon hơn, chơi cũng thấy vui hơn. Qua tuổi đó thì cảm nhận về cuộc sống nó phải giảm 10-20%, và sẽ tiếp tục giảm. Không phải vì bạn già đi, mà trong đầu bạn có nhiều thứ hơn, có thể là suy nghĩ nghiêm túc về tương lai, có thể là phải thêm trách nhiệm của người làm cha mẹ, hoặc là đang ở vị trí cao hơn trong sự nghiệp, vân vân và mây mây, những thứ này sẽ luôn ở trong đầu bạn, dù bạn có đang làm gì đi nữa.
Điều cuối cùng là hãy ưu tiên sức khỏe, mình đã thấy quá nhiều người lao vào kiếm tiền, luôn đầy đọa bản thân bằng áp lực, đồng thời lại cung phụng nó bằng đồ ăn thức uống tốt cho vị giác nhưng lại hại cơ thể. Đơn giản nhất là bây giờ rất nhiều người bị đau dạ dày, mà bệnh đó khổ lắm, nó theo bạn cả đời, phải kiêng khem nhiều thứ.
Reactions: HOCO Éternal, LMagicz, Andrea.Pirlo and 7 others
1773325633912.webp
1773325656677.webp

thằng 1 -2 tung hô nhau,
Reactions: Xin Lỗi Em, dongkenls and cat23
Mình sn90, năm nay 36 rồi mà vẫn chưa có gì. Vợ con chưa, cv thì cũng tàm tạm. Mình quan điểm cái gì đã qua thì cho nó qua. Không có gì phải nuối tiếc hết. Ae cứ sống hết mình đi rồi tới đâu thì tới. Đừng bao giờ nuối tiếc quá khứ.
Reactions: Cơn Mê Bất Tận
Vãi loằn simp lỏ trong truyền thuyết mọi người hay nói đây ư
Gì gái đào mỏ dễ nhìn ra mà ta
Xưa quen con nhỏ kia cũng gọi là ngon, mới nói chuyện có 2 tuần mà nó gạ đổi điện thoại cho nó
Từ ip12 lên ip15 pro max
Còn kêu mình trả góp đứng tên mình do nó ko chứng minh thu nhập được
Thôi cút anh nghèo chứ đâu có ngu :nosebleed:

via theNEXTvoz for iPhone
A dở rồi. 1 cái giá sv tôi cho thấp là 1 củ. Sv thì sức chịch phải nói là ngày 3 cái bth. Lấy lãi chưa. Gái như này ctay nó ko níu kéo đâu.
Mình 3x (x to), chia sẻ với mọi người sơ sơ:
  • Đi học cấp 3 cũng được, không ngu lắm nhưng cũng không giỏi --> Thi tốt nghiệp 12 được 31 điểm vừa qua :v
  • Sau học đại học đua đòi cài máy tính, phần mềm dần dần có tiếng --> Lại óc tró đi làm free --> Sau dần dần không free được nữa thì bọn được free trước nó chửi :v
  • Học xong đi làm điện thoại được thời gian thấy không đớp được, kiểu cũng đớp được nhưng phải lươn, với do tính thẳng không lươn được nên bỏ điện thoại.
  • Sau đó đi làm cty quảng cáo, làm thời gian thấy hay ho với tiện có cơ bản phần mềm tốt nên tự mò mẫm đi vào con đường mmo (thời đó là facebook, insta, google, website ...) --> Thế éo nào lại làm ăn được, có tiếng --> Vào hẵn trường ĐH làm ở phòng truyền thông luôn. Sau xếp thấy đớp quá nên nó đì, lúc đó cũng ngu nên cho xếp 1 hit = off luôn. Đoạn này có lấy vợ xong ở với nhau không được nên lidi luôn --> Đoạn này cũng hãm vl, li dị vì bố mẹ vợ chứ không phải vợ :|
  • Về start-up mở cty làm. Thế mẹ nào công ty làm không ra gì lại dính vào coin rồi lại đớp. 2019 li dị đấy, chán đời bán chục bit --> về quê trồng rau nuôi cá
  • Về quê lắm tiền mua xe, mua đất, mở tầm bậy tầm bạ nên gãy hết =))
  • Giờ đã có gia đình mới, con cái đàng hoàng. Năm ngoái ngáo tró quay lại sàn xong nó đớp cho 10k, chạy cụp đuôi. May mắn cuối năm vừa bán được lô đất, trang trải bớt nợ. Còn nợ một ít từ từ trả :v

Dù sao thì mai vẫn phải cố gắng ae ạ! Chứ cứ buồn + chán xong suy nghỉ này kia thì trên cầu còn đôi dép. Kể cũng may :v
Reactions: Cơn Mê Bất Tận, dongkenls and Sunteorr
Em kể chuyện nghề trước nhỉ? Với một thằng đàn ông thì đâu có gì hơn sự nghiệp, nghề nghiệp ổn định, đủ sống và nuôi gia đình. Em may mắn được "nghề" chọn :D. Em kể 5 phần thực chêm vào 3 phần hư nhé, em buộc phải làm vậy để tránh các thím tra info.
.
Ban đầu là em chọn nghề mấy thím ạ, nghề em chọn từ những năm lớp 10, mấy thím nghe chắc chửi em :D em chọn làm cán bộ, làm lãnh đạo nên đi theo ngành chánh trị chánh em, xác định ra làm tuyên giáo-er. Bằng một cách kỳ lạ nào đó, dù em học dở như hạch nhưng thi đâu đậu đó, ra trường đúng kế hoạch và... được chọn vị trí, địa phương công tác, tất nhiên là em chọn về quê nhà, chỗ đó thì ai cũng thương em. Nói chung là ra trường đi làm là vui, có việc làm, lương thấp nhưng mà cũng có lương là oách, năm đấy thất nghiệp tràn lan, có tiền ăn sáng cafe đổ xăng là ngon (2009 nhé, sau đại án của anh ba X).
Vài năm thì em ngoi lên làm mầm non (hoặc là mầm mống) ở đơn vị đấy, mới 2012 đã được quy hoạch làm giám đốc ttbdct (khi ấy ngấp nghé trả về ban tuyên giáo) em bắt đầu va chạm, rồi có vợ, rồi nhiều việc xảy ra, bằng một cách nào đấy trong một hôm nhậu say sau khi ly hôn thì em tuyên bố bỏ việc. Các sếp lại cho, dù lúc đó chỗ đấy cũng còn ngon, em đi tầm 2 năm sau nó mới nát.
.
Kiểu gì đấy mà khi ấy em lại được chọn nghề lần 2, sếp phó bảo em cứ chọn ngành nào (thuộc nhà nước, kiểu đơn vị sự nghiệp hoặc hành chánh) mà thấy vừa ý, em lại bảo thôi sếp cứ chọn, em biết gì đâu, bà mợ ấy quăng em về tiểu học, làm ông thầy giáo nghèo, già cả, neo đơn :D cấp cho cái nhà công vụ ở vùng sâu vùng xa với lý do: "mày nhỏ tuổi quá, với lại biết gì đâu, thôi về vùng đó đi, chị lo ở đó được rồi ráng mà cày". Thế là em thành ông thầy giáo, dù khi đó chả có cái bằng cấp gì liên quan sư phạm.
.
Rồi về làm mấy tháng thì luật thay đổi, cuộc chơi bên ngành giáo ở tỉnh em thay đổi. Trước thì không có bằng cấp vẫn lên làm lãnh đạo được, thiếu thì đi học, tới giai đoạn 2015 thì tịt ngòi, phải học mới có. Khi đó em lại thuộc dạng rảnh rang, có vắng mặt chả ai quan tâm, sếp ngành giáo được thổi lỗ tai nên em cắp ba lô đi học (bằng đại học, chứng chỉ qlgd, chứ cái trung cấp khó nhất thì em có thời 2010) rồi lên làm ... sếp ở cái trường đấy, trong khi chỗ đó là có 3 người đấu đá nhau hơn chục năm để giành ghế :D
.
Rồi lại bằng một cách thần kỳ nào đó, em được tính luôn thâm niên nghề từ 2009, rồi được luôn bổ nhiệm ngạch hạng 2 dù chưa có bằng đại học sư phạm :D rồi lại cắp ba lô đi học thạc sĩ rồi lại lên trưởng đơn vị dù em không khoái. (quan điểm của em là thằng phó đơn vị sự nghiệp không bao giờ ở tù, thằng trưởng/kế toán/thủ quỹ mới ở tù). Rồi đến giai đoạn chuẩn bị sát nhập tỉnh/chia tách huyện thị thì em được hẳn 1 vé, có thể các thím không tin chứ em chả có chạy chọt gì, vé tự rơi vào đầu, vé về lại khu đô thị phồn hoa bậc nhất chỗ em, gần nhà (ba mẹ em có vài cái nhà).
.
Trong suốt những năm đi làm thì có khi em trẻ trâu, có khi em nghiêm túc nhưng hầu hết là được các cốp cao bênh vực ra mặt, dù lý do thì em chả hiểu. Không hiểu sao mà được cơ hội ngẫu nhiên quen các sếp to to luôn ấy. Thành tích này nọ thì không thèm làm cũng rơi vào mặt, thậm chí kiểu gì ấy mà em chửi lộn luôn với cán bộ phụ trách thi đua khen thưởng của thành phố, xong rồi bà ấy lại làm báo cáo giùm em luôn. Còn việc được về ngành khác ngon hơn như súng nhỏ, hải quan blah blah thì em từ chối hoài, mà ác cái chỗ em từ chối thì có thằng khác nhảy vào, rồi 1 năm, 2 năm đi bóc lịch.
:oops:
P/s: Em không phải cocc nhé.
Reactions: Tipiuzzz, HLE Zeus, long2121 and 7 others
Chẳng có gì, chỉ làm làm và làm, nhưng chỉ là kiếp nhân viên quèn. Dặt dẹo sống qua ngày đoạn tháng, sống mòn
  • Hồi nhỏ xíu gặp một tai nạn lớn, suýt chết nhưng để lại thương tật vĩnh viễn.
  • Niên thiếu học giỏi nhưng mải chơi quá nên trượt đại học. Chỉ học cao đẳng.
  • Năm 21 tuổi qua đường đột nhiên bị chóng mặt lăn ra đường, thiếu 50cm nữa là nằm dưới gầm xe. May được ông xe ôm dìu rồi chở về nhà. Từ đấy trở đi tin vào số phận và không bao giờ trả giá xe ôm nữa.
  • Ra trường thất nghiệp 3 năm, trong 3 năm đó làm đủ thứ nghề từ nhân viên KFC, sửa máy tính, thợ thạch cao, phu hồ, lơ xe, cửu vạn, cho đến nuôi gà...
  • Một năm sau thì vào làm zombie văn phòng suốt 11 năm
...
  • Năm 24 tuổi tìm thấy tình yêu đích thực.
  • Năm 27 tuổi được đi nước ngoài lần đầu tiên, mua quà về tặng thì nàng báo tin sắp lên xe hoa. Từ đấy lại càng tin vào số mệnh.
  • Năm 2019 bị ngộ độc thập tử nhất sinh, do ăn phải thịt lợn ôi ??? May có bà hàng xóm biết, mua oresol về cho uống rồi đưa đi viện. Vậy là quá tam ba bận mà ko chết, nên tin rằng mình sẽ trường thọ.
  • Đến giữa năm 2021 bị u thực quản lành tính, nhập viện điều trị 1 tuần. Vì là thời covid nên viện rất vắng, đánh bạn được với 4 ông bạn già đáng tuổi bố. Ai ai cũng lâm trọng bệnh cả. Giờ này ko biết các chú có còn ai không?
  • Cuối 2024, mua đất làm trang trại nhưng cuối cùng từ bỏ vì...ghét cái mặt thằng địa chính và cả nhà cũng không ai ủng hộ, trái lại...thôi ko kể.
  • Đầu 2025 tình cờ gặp lại nàng đã hai mặt con. Nàng vẫn đẹp, tim mình vẫn rung rinh, nhưng không có một chút tình để đốt hết một lần.
  • Cuối năm 2025 đến nay chính thức thất nghiệp...
Reactions: long2121, Bên Kia Vĩ Tuyến, zzmemories and 3 others