Em kể chuyện nghề trước nhỉ? Với một thằng đàn ông thì đâu có gì hơn sự nghiệp, nghề nghiệp ổn định, đủ sống và nuôi gia đình. Em may mắn được "nghề" chọn

. Em kể 5 phần thực chêm vào 3 phần hư nhé, em buộc phải làm vậy để tránh các thím tra info.
.
Ban đầu là em chọn nghề mấy thím ạ, nghề em chọn từ những năm lớp 10, mấy thím nghe chắc chửi em

em chọn làm cán bộ, làm lãnh đạo nên đi theo ngành chánh trị chánh em, xác định ra làm tuyên giáo-er. Bằng một cách kỳ lạ nào đó, dù em học dở như hạch nhưng thi đâu đậu đó, ra trường đúng kế hoạch và... được chọn vị trí, địa phương công tác, tất nhiên là em chọn về quê nhà, chỗ đó thì ai cũng thương em. Nói chung là ra trường đi làm là vui, có việc làm, lương thấp nhưng mà cũng có lương là oách, năm đấy thất nghiệp tràn lan, có tiền ăn sáng cafe đổ xăng là ngon (2009 nhé, sau đại án của anh ba X).
Vài năm thì em ngoi lên làm mầm non (hoặc là mầm mống) ở đơn vị đấy, mới 2012 đã được quy hoạch làm giám đốc ttbdct (khi ấy ngấp nghé trả về ban tuyên giáo) em bắt đầu va chạm, rồi có vợ, rồi nhiều việc xảy ra, bằng một cách nào đấy trong một hôm nhậu say sau khi ly hôn thì em tuyên bố bỏ việc. Các sếp lại cho, dù lúc đó chỗ đấy cũng còn ngon, em đi tầm 2 năm sau nó mới nát.
.
Kiểu gì đấy mà khi ấy em lại được chọn nghề lần 2, sếp phó bảo em cứ chọn ngành nào (thuộc nhà nước, kiểu đơn vị sự nghiệp hoặc hành chánh) mà thấy vừa ý, em lại bảo thôi sếp cứ chọn, em biết gì đâu, bà mợ ấy quăng em về tiểu học, làm ông thầy giáo nghèo, già cả, neo đơn

cấp cho cái nhà công vụ ở vùng sâu vùng xa với lý do: "mày nhỏ tuổi quá, với lại biết gì đâu, thôi về vùng đó đi, chị lo ở đó được rồi ráng mà cày". Thế là em thành ông thầy giáo, dù khi đó chả có cái bằng cấp gì liên quan sư phạm.
.
Rồi về làm mấy tháng thì luật thay đổi, cuộc chơi bên ngành giáo ở tỉnh em thay đổi. Trước thì không có bằng cấp vẫn lên làm lãnh đạo được, thiếu thì đi học, tới giai đoạn 2015 thì tịt ngòi, phải học mới có. Khi đó em lại thuộc dạng rảnh rang, có vắng mặt chả ai quan tâm, sếp ngành giáo được thổi lỗ tai nên em cắp ba lô đi học (bằng đại học, chứng chỉ qlgd, chứ cái trung cấp khó nhất thì em có thời 2010) rồi lên làm ... sếp ở cái trường đấy, trong khi chỗ đó là có 3 người đấu đá nhau hơn chục năm để giành ghế

.
Rồi lại bằng một cách thần kỳ nào đó, em được tính luôn thâm niên nghề từ 2009, rồi được luôn bổ nhiệm ngạch hạng 2 dù chưa có bằng đại học sư phạm

rồi lại cắp ba lô đi học thạc sĩ rồi lại lên trưởng đơn vị dù em không khoái. (quan điểm của em là thằng phó đơn vị sự nghiệp không bao giờ ở tù, thằng trưởng/kế toán/thủ quỹ mới ở tù). Rồi đến giai đoạn chuẩn bị sát nhập tỉnh/chia tách huyện thị thì em được hẳn 1 vé, có thể các thím không tin chứ em chả có chạy chọt gì, vé tự rơi vào đầu, vé về lại khu đô thị phồn hoa bậc nhất chỗ em, gần nhà (ba mẹ em có vài cái nhà).
.
Trong suốt những năm đi làm thì có khi em trẻ trâu, có khi em nghiêm túc nhưng hầu hết là được các cốp cao bênh vực ra mặt, dù lý do thì em chả hiểu. Không hiểu sao mà được cơ hội ngẫu nhiên quen các sếp to to luôn ấy. Thành tích này nọ thì không thèm làm cũng rơi vào mặt, thậm chí kiểu gì ấy mà em chửi lộn luôn với cán bộ phụ trách thi đua khen thưởng của thành phố, xong rồi bà ấy lại làm báo cáo giùm em luôn. Còn việc được về ngành khác ngon hơn như súng nhỏ, hải quan blah blah thì em từ chối hoài, mà ác cái chỗ em từ chối thì có thằng khác nhảy vào, rồi 1 năm, 2 năm đi bóc lịch.

P/s: Em không phải cocc nhé.